Trang chủ Tin tức
30/09/2017 12:02 - Xem: 1879

Thực tập nghề Nhật Bản – Khởi nguồn động lực và hoài bão trong tôi

Tớ - một cô gái 22 tuổi - cũng đã từng ngồi đấy lặng lẽ đếm thời gian qua trong ''hoang phí'': Những ngày trước tớ có thể xem phim ''xuyên đêm tới sáng'', những buổi tụ tập đàn đúm bạn bè, đọc mãi những câu chuyện với soái ca trong mơ và thêm cả những giờ học ''dài'' trên giảng đường làm tuổi trẻ của tớ cứ ỳ ạch mà trôi qua như vậy đấy! Tớ đã tự hỏi ''mình đã làm được gì trong quãng thời gian được cho là ''tươi đẹp nhất'' của cuộc đời mình?''.

 

Chào bạn! Bạn đang ngồi đấy làm gì vậy?

   Tớ - một cô gái 22 tuổi - cũng đã từng ngồi đấy lặng lẽ đếm thời gian qua trong ''hoang phí'': Những ngày trước tớ có thể xem phim ''xuyên đêm tới sáng'', những buổi tụ tập đàn đúm bạn bè, đọc mãi những câu chuyện với soái ca trong mơ và thêm cả những giờ học ''dài'' trên giảng đường làm tuổi trẻ của tớ cứ ỳ ạch mà trôi qua như vậy đấy! Tớ đã tự hỏi ''mình đã làm được gì trong quãng thời gian được cho là ''tươi đẹp nhất'' của cuộc đời mình?''. Không! Chẳng gì cả bạn à! So với quãng thời gian sôi sục ý chí ôn thi vào đại học ngày xưa thì tớ của bây giờ thảm hại biết bao. Tớ tự thấy mình tụt dốc không phanh và TỚ PHẢI THAY ĐỔI! Thời gian chẳng chờ đợi ai cả, không đợi tớ và cũng không đợi bạn! Ngày mà tớ nhen nhóm lại hi vọng ''cứu vớt tuổi trẻ'' của mình là ngày mà tớ đặt chân đến Trung tâm Đào tạo và Phát triển Quốc tế (ITC) của trường mình. Dĩ nhiên, tớ chẳng phải quảng cáo hay tâng bốc gì. Cớ sao tớ lại gọi là ''cứu vớt tuổi trẻ''. Bạn hãy thử tưởng tượng xem, một cô gái không hoài bão, không ước mơ, không động lực mỗi ngày trôi qua đều lặp lại một cách nhàm chán vô vị, thậm chí đến trước cửa văn phòng của trung tâm còn chần chừ mãi không đủ tự tin để bước vào lại có thể có một ngày, ngồi ở một đất nước mới, làm những điều chưa bao giờ làm, xây những hoài bão chưa bao giờ nghĩ!

Tớ và 22 thành viên trong chương trình thực tập nghề Nông nghiệp Nhật Bản khóa 2

   Hôm nay, tớ nghĩ tớ phải làm một điều gì đó để giúp bạn nhận ra tuổi trẻ của bạn cũng đáng quý biết nhường nào, hãy trân quý nó, hãy biến nó thành quãng thời gian đáng nhớ nhất của cuộc đời mình. Hi vọng những chia sẻ về trải nghiệm của bản thân tớ dưới đây sẽ tiếp thêm cho bạn một nguồn động lực nhất định. Nhắc lại một chút về cô gái đang chần chừ trước cửa trung tâm ấy. Chắc các bạn đang thắc mắc vì sao tớ lại tìm đến đây nhỉ? Chắc cũng vô tình bén duyên với ITC bằng một chương trình ''thực tập nghề nghiệp 7 tháng ở Nhật Bản'' tớ rất may mắn khi được gặp những người chị người anh đã kiên nhẫn truyền lửa cho ước mơ của tớ, đã tận tình định hướng khi tớ đang mong muốn được tham gia phỏng vấn chương trình. Và bạn biết không? Thật đấy, may mắn thực sự đã mỉm cười với tớ khi tớ nằm trong danh sách được chọn tham gia chương trình từ hơn 60 bạn tham gia phỏng vấn. Chẳng phải tớ giỏi hơn các bạn ấy. Có những bạn còn ưu tú hơn tớ nữa nhưng chắc có lẽ thần may mắn đã cảm động trước khát khao quá lớn của tớ nên ưu đãi cho tớ chăng? Và tớ rất muốn nhắn nhủ tới những người bạn đã sát cánh cùng tớ trong những ngày ấy ''tớ thực sự khâm phục các bạn, các bạn là những người dũng cảm đã dám ước, dám mơ. Và bạn à, hãy yên tâm, sẽ có những cơ hội mới mở ra cho bạn chỉ cần bạn vẫn cố gắng hết mình tiến về phía trước, bạn nhé!'' Thời sinh viên của tớ có lẽ đáng quý nhất là những ngày rèn luyện trước khi xuất cảnh ở trung tâm. Mỗi sáng như những con ong chăm chỉ và đều đặn: 5 giờ khi còi báo thức vang lên chúng tớ thức dậy và tập thể dục buổi sáng. 5h 30 - 6h30 là thời gian quét dọn trung tâm và dọn dẹp phòng ở. Chúng tớ thường nói vui với nhau rằng : '' Bọn mình là những người lính thực thụ ''bởi nhà phải lau không sót một sợi tóc và chăn phải ''vuông hơn bánh chưng ngày tết''!

Và chiếc bánh chưng đó đây!!!

   Đó là những ngày tháng kỉ luật và cũng không kém phần thú vị. Buổi ngày chúng tớ đều đặn học tiếng nhật trên lớp, sẽ có 1 tiếng tập thể lực mỗi chiều và buổi tối còn có thầy giáo người Nhật trẻ đẹp trai đứng lớp cho chúng tớ nữa. Tớ phải thừa nhận rằng, hơn 3 năm sinh viên của tớ chưa bao giờ tớ thực sự chăm chỉ, quyết tâm và có động lực sống đến vậy. Đúng vậy! Chính xác là ''sống'' mà không phải chỉ ''tồn tại''. Tớ ước rằng bạn cũng có thể trải nghiệm quãng thời gian ''vàng ngọc'' ấy!

Nhật Bản - ngày tớ đặt chân đến là một ngày giữa tháng 4

   Nhật Bản - ngày tớ đặt chân đến là một ngày giữa tháng 4. Ở Việt Nam khi ấy hoa đào đã tàn và cho quả từ lâu nhưng ở Nhật Bản - sau hơn 4 giờ bay - khung cảnh ấn tượng nhất len vào điểm kí ức đầu tiên của tớ về đất nước này là hàng anh đào nở rộ cạnh dòng sông nhẹ nhàng chảy. Nếu bạn đặt chân đến sân bay Haneda vào một ngày tháng 4 bạn sẽ cảm nhận rõ tâm trạng kì diệu của tớ trong khoảng khắc ấy!

Tớ được bố nuôi đón ngày đầu đặt chân đến Nhật

Cuộc sống của tớ ở Nhật Bản

   1. Sức khỏe: Điều đầu tiên tớ nghĩ quan trọng nhất khi ở đây đó chính là sức khoẻ. Thật không may khi tuần đầu tiên tớ lại gặp ngay vấn đề này. Nơi tớ sống trong 7 tháng thực tập là ngôi làng Kawakami (một ngôi làng nổi tiếng với nền nông nghiệp thần kì). Với địa hình bao quanh chủ yếu là núi thiên nhiên đã ưu đãi cho nơi đây một khí hậu mát mẻ vào mùa hè nhưng cũng vì lẽ đó mà mùa đông ở đây cực kì khắc nghiệt (nhiệt độ thấp nhất vào mùa đông là trên -20°C).

Tháng 5 nhưng tuyết chưa tan hết

   Bạn vẫn có thể thấy những khối tuyết đến tận những ngày đầu tháng 5 vẫn nấn ná chưa chịu tan hết. Với sự thay đổi nhiệt độ khi đến đây mà thật không may sau tuần đầu tiên ở Nhật tớ hoàn toàn ''cấm khẩu''. Một chút cảm cúm và viêm họng do sự chủ quan của mình mà tớ gặp khó khăn trong việc giao tiếp với mọi người ở đây là không ít. Cảm giác những điều muốn nói mà lại không thể nói ra thành tiếng quả thật cũng hơi tệ bạn nhỉ. Vì vậy, nếu đến đây hãy chú ý đến việc giữ ấm vàbảo vệ sức khỏe bởi đó là yếu tố quan trọng nhất trước khi bạn muốn làm bất cứ việc gì. Nhưng cũng nhờ một chút cảm cúm mà tớ đã nhận ra nhanh chóng sự thân thiện và tình cảm của con người nơi đây.

   2. Con người Nhật Bản: Những ngày đầu tớ bị viêm họng, dù không thể nói chuyện nhiều nhưng họ - những người mới lần đầu gặp mặt chưa kịp nhớ mặt gọi tên, đã quan tâm động viên tớ rất nhiều. Thực sự họ rất thân thiện, nếu có dịp bạn hãy mạnh dạn hỏi chuyện một người đi đường bất kì bạn sẽ ngạc nhiên về sự nhiệt tình và nhẫn nại của họ đấy. Nhưng! Ở đâu cũng gặp người nọ người kia mà bạn nhỉ, cũng có một số bạn tớ quen bảo rằng họ từng gặp những người hơi ''khó tính''. Nhưng, chắc tớ may mắn chăng khi hơn 5 tháng qua tớ chưa ''phải'' gặp những người ''khó tính '' ấy.

Đây là phòng ở của tớ

   Để tớ kể cho bạn về một trải nghiệm nhỏ của tớ nhé.Chương trình tớ tham gia thực tập được trải nghiệm buổi học ngoại khóa về những thí nghiệm nghiên cứu cây trồng. Trong buổi học có một bạn đã đặt cho thầy giáo câu hỏi như thế này: ''Thầy có thể cho em hỏi tại sao sau khi áp dụng những biện pháp phòng trừ rồi mà lá cây vẫn có những đốm hỏng ạ''. Lúc đấy mình đã nghĩ trong đầu như này ''hỏi gì lạ nha, thì bởi trời mưa nhiều mà'' (và sự thật nguyên nhân là do trời mưa nhiều quá) nhưng, thầy giáo đã không ngần ngại mà cho mình một câu trả lời gây sốc ''Thật xin lỗi, đó là một thất bại của tôi, Tôi sẽ cố gắng'' Vậy đấy, câu nói đầy ý nghĩa đó vẫn khiến tớ day dứt mãi đến tận bây giờ.

   3. Văn hóa : Ở Việt Nam thật không khó để bạn bắt gặp một tình huống xung đột kiểu như  ''mày thích gì?''  Và câu trả lời là ''tao thích thế đấy!'' Và sau đó chuyện gì xảy ra thì bạn đoán đúng rồi đấy. Nhưng ở đây, tớ lại chưa từng thấy một trường hợp mâu thuẫn gây gổ nào xảy ra. Vì câu xin lỗi và cảm ơn luôn là câu cửa miệng của người Nhật. Tớ từng nghe một câu nói như thế này ''mức độ văn minh của một đất nước thể hiện qua tần suất nói những lời cảm ơn và xin lỗi ''vì vậy nếu bạn có ý định đến đây hãy tự luyện cho mình một thói quen trở thành người văn minh các bạn nhé. 

Chiếc sổ để quên và bác gái đáng quý

   4. Công việc:  Người Nhật cực kì nghiêm túc và kỉ luật trong công việc. Bởi vậy đó cũng là yếu tố quan trọng quyết định cách làm việc của bạn như thế nào đấy. Hãy chăm chỉ và tuân thủ nguyên tắc thì tớ nghĩ vấn đề này sẽ được giải quyết rất dễ dàng.

Một góc làng Kawakami – nơi mình gắn bó hơn 5 tháng qua

   5. Giao thông: 2 tháng đầu tiên tớ luôn băn khoăn mãi một câu hỏi như thế này ''xe ôtô ở đây không được lắp còi sao?''... Ngày nào trên đường tớ đi làm xe cộ cũng nườm nượp nhưng tuần tự một cách kì lạ, những dải phân cách rõ ràng. Ở các ngã ba đường luôn được đặt gương lồi để các phương tiện thuận lợi quan sát những góc khuất. Thậm chí những ngày đầu tớ đã phải rất nỗ lực làm quen với cách đi xe đạp bên trái. Nhưng, cũng không tranh cãi bằng việc xe không có còi?! Ở Việt Nam mình tớ đã rất quen thuộc với cảnh dừng đèn đỏ kiểu ''mình ngứa tay thì mình còi'' ''mình thấy cô em xinh xinh thì mình còi'' ''đường tắc quá mình còi cho thêm nhộn''... Cho đến một ngày khi chiếc ôtô to ''còi'' xin nhường đường tớ mới ngỡ ngàng như ''Colombo tìm ra châu Mĩ'' Hóa ra ở đây họ ''tiết kiệm còi'' đến vậy. Đủ để thấy ý thức tham gia giao thông cực kì cao của người dân. Nhưng cũng có một điều các bạn phải cẩn trọng, bởi, những con đường ở đây quá ''mượt mà'' nên mọi người ở đây lái xe khá ẩu đấy ạ. Hãy nhớ  ''cẩn tắc vô áy náy'' bạn nhé.

   6. Tiếng Nhật: Vấn đề cực kỳ nan giải của tớ khi ở đây đó chính là tiếng Nhật. Thật là không có gì đau khổ hơn việc muốn nói không thể nói, muốn hiểu không thể hiểu. Nhưng, tớ đã khắc phục được đáng kể so với những ngày đầu về vấn đề này và tớ vẫn đang cố gắng từng ngày để khắc phục vấn đề của tớ. Nên tớ thật sự hi vọng, trước khi sang đây các bạn hãy chuẩn bị cho mình một hành trang tiếng Nhật thật tốt nhé. Bởi đó là tiền đề quyết định cuộc sống của bạn khi ở đây đó.

Sau đây mình sẽ vắn tắt thời gian biểu 1 ngày của mình hiện tại: (hiện tại công việc của mình làm về dâu tây nhé):

- 4h30 am: Thức dậy, chuẩn bị bữa sáng, ăn uống....

- 5h am: Chuẩn bị dụng cụ, đồ bảo hộ và đi làm ( khi đến đây mọi đồ bảo hộ và dụng cụ bọn tớ được cấp hoàn toàn)

- 5h20 sáng: Có mặt ở chỗ làm, chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để làm việc.

Nơi mình làm việc mỗi ngày

- 5h30-10h00: Thu hoạch dâu tây

- 10h30-11h: Nghỉ giải lao (bánh kẹo, hoa quả tẹt tèn ten ạ). Mình thường tranh thủ thời gian này để nói chuyện với người Nhật để rèn luyện thêm.

- 10h30-12h: Thu hoạch dâu tây tiếp(Mình làm trong nhà kính nên nắng mưa là việc của trời^^)

- 12h-12h50: Nghỉ trưa

- 12h50-17h30: Tỉa hoa và lá cho dâu tây (Cùng làm việc với mình còn có 2 cụ trên 60,70 tuổi nên mình nghĩ công việc cũng khá nhẹ nhàng mà nhỉ!).

   Công việc của tớ chỉ đòi hỏi mắt và tay làm việc còn tai thì hoàn toàn được ''tự do'' nên tớ thường tranh thủ tải sách, phần mềm luyện nghe tiếng Nhật hoặc những bài hát yêu thích để có thể vừa làm việc vừa thưởng thức mọi thứ. Hoặc không cần những thứ đó tai tớ vẫn luôn ''bị'' ''cưỡng chế'' nghe đài FM bằng tiếng Nhật có sẵn trong nhà kính. Khá thú vị chứ nhỉ? 18h-19h thời gian này bọn tớ (tớ ở cùng một em nữa) hay dành thời gian để ''chế'' những món Việt Nam nơi đất khách như phở, nem cuốn, bánh khoai....để mời bố mẹ nuôi và ông bà.

Mình trổ tài vào bếp nấu món phở Việt

   Vì hầu như ngày nào bọn tớ cũng được thưởng thức những món ăn truyền thống của người Nhật do mẹ nuôi và bà nấu. 19-21h: thời gian này thì khá phụ thuộc vào tâm trạng tớ. Tớ có thể học tiếng nhật, xem ti vi, hai chị em cũng có thể ngồi tán gẫu hoặc những lúc mệt mỏi tớ lại lôi mấy bộ phim truyền động lực ra để xem như ''3 idiots'', ''cô nàng xếp hạng chót''..vv vừa giúp tớ xốc lại quyết tâm vừa luyện ngoại ngữ... Tớ khép lại một ngày như vậy đấy. Nhưng ngoài ra tớ cũng có rất nhiều ngày lễ kỉ niệm ở đây nhé: Tham gia lễ hội mùa hè của người Nhật, thăm mọi địa điểm trong vùng với bạn bè, hay đón sinh nhật với gia đình bố mẹ nuôi, cùng ngắm pháo hoa và thưởng thức tiệc BBQ ngoài trời nữa.... 

Lễ hội ở làng Kawakami

 

 

Bố mẹ nuôi đưa mình đi ăn nhân dịp sinh nhật mình

Ảnh mẹ nuôi tớ tặng sau mỗi lần đi chơi

     Thật ''vi diệu'' khi các bạn đã nhẫn nại đọc đến đây. Quyết tâm của bạn quả thực rất lớn đấy. Tớ đã đang và sẽ hết mình theo đuổi hành trình gói ghém mỗi kí ức ở nơi này. Còn bạn, bạn đã muốn bắt đầu xây dựng những kỉ niệm những bài học ở một vùng trời mới chưa? Nhật Bản hay bất cứ một điểm đến ước mơ nào của bạn sẽ luôn luôn mở rộng chào đón bạn nếu bạn dám hướng về phía trước. Tớ thật sự mong các bạn sẽ thành công!

                                                                                                                                                                                Tác giả: Hoàng Thị Lộc – KHMT 45

                                                                                                                                                                                 Đăng tin: Mai Thu – Trung tâm ĐT&PTQT

 

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lượt truy cập: 24048844

Đang online: 3451

Ngày hôm qua: 13805

online

Chào mừng bạn đến với hệ thống trả lời hỗ trợ trực tuyến.
Để liên hệ với các bộ phận xin vui lòng điền đầy đủ vào mẫu kết nối

Họ và tên


Địa chỉ Email


Yêu cầu hỗ trợ